Mùa lá rụng

Mùa lá rụng

iwin
Tin vui hiện nay iWin Online đã ra mắt phiên bản iWin đổi thưởng thẻ cào điện thoại. Tai iWin mới nhất để đổi ngay tiền thật: van-ban Tải iWin về máy (click tải iWin).

Dường như em vẫn đứng đó, nụ cười như gom hết cái vàng của lá, cái dịu nhẹ của lá và cái màu xanh của bầu trời. Nụ cười hư ảo của kỉ niệm.


Phố trở mình sang mùa. Phố đầy gió. Xào xạc. Mùa đã về. Mùa lá rụng. Phố khoác trên mình chiếc áo vàng rạng rỡ của lá.


Đã bao nhiêu mùa lá rụng đi qua từ ngày ấy tôi không còn nhớ nổi nữa. Mùa lá trở nên xa xôi với tôi ở cái tuổi hai mươi buồn bã cùng với sự ra đi của em. Nhưng rồi bất chợt cũng có những buổi chiều như buổi chiều này, từ ban công lộng gió của phòng mình, tôi vẫn để đôi mắt dừng lại nơi con phố quen thuộc ấy như vô thức từ tận đáy sâu tâm hồn. Dưới phố, hình như lại thấy một dáng người đang bước trên thảm lá vàng ấy… Mỏng mảnh, hao gầy như chìm trôi trong hư không.


Mùa lá rụng…


Thành phố ngập trong những đám lá vàng bay. Mỗi buổi chiều đi bên em đã thành một thói quen đẹp, khiến tôi ngóng trông từng giờ phút. Tôi vẫn nhớ lần tôi và em bước song song trên phố lá, tôi cứ thích hỏi em những câu hỏi vu vơ cũ kĩ. Tôi hỏi chỉ bởi tôi luôn cảm giác trong em có điều gì đó cần được nói ra.


-Em thấy thế nào?


-Thấy gì? Đi như thế này á?


-Ừ. Có thích không?


-Em đã quen với phố lá từ những ngày em còn là một đứa trẻ con đi còn không vững. Với em, bước đi trên phố lá không phải đơn giản là thích, mà nó thực sự là tình yêu. Yêu đến mê muội. Em chỉ sợ một ngày nào đó em không thể nhìn và bước đi trên phố khi mùa lá về nữa anh ạ.


Em nhìn tôi cười, có chút gì buồn buồn. Em lại im lặng quay trở về với những chiếc lá dưới chân mình, bỏ mặc tôi băn khoăn đứng nhìn em.


-Em cảm giác được những chiếc lá ấy. Đã lìa cành mà hình như vẫn còn linh hồn. Nhưng khi em bước lên nó, em nghe tiếng lá vỡ ngay dưới chân mình. Hình như lúc ấy lá mới chết hẳn. Chết vụn vỡ. Em cảm thấy sợ. Sợ hãi những tiếng vụn vỡ ấy như một nỗi ám ảnh, cả trong giấc mơ em cũng mơ thấy chúng nằm nát dưới chân em. Nhưng em phải làm như vậy, cũng giống như cách em phải tập quen với nỗi sợ hãi của chính mình.


Em nói mà không nhìn tôi. Em cũng khiến tôi sợ. Bước chân bên dưới gần như do dự. Tôi có cảm giác hoàn toàn khác em. Tôi đã cố nói điều đó cho em hiểu.


-Em nói gì vậy? Anh cảm giác lá vàng bình yên mà.


-Chỉ bình yên đối với chúng ta thôi. Cảm giác như… Thôi, có lẽ mùa sau, phải rồi, có lẽ mùa sau em cũng sẽ có được cảm giác giống anh. Khi em không còn sợ nữa. – Em thì thầm, như chỉ để gió và lá lắng nghe tiếng mình.


Đi hết mùa lá rụng, em vẫn giữ trong mình cái dáng vẻ mong manh ấy. Tôi vẫn còn nhớ, tôi đã quen em cũng vào một mùa lá rụng buồn xác xơ của cái tuổi mười tám. Khi tôi chỉ là một cậu bé ngoài Bắc, đen nhẻm mới chuyển đến thành phố phương Nam đầy nắng xa xôi này. Em ở đối diện nhà tôi. Mười sáu tuổi. Em xinh nhưng xanh xao và nhỏ bé quá so với cái tuổi của mình. Chính em và những buổi chiều gió ngồi em bên em đã đem lại cho tôi những cảm giác bình yên của một mùa lá. Chưa bao giờ tôi thấy lá vàng ở đâu đẹp đến thế!


Mùa lá rụng về, tôi và em mải mê bên nhau trong miên man điệp khúc gió lá. Những chiếc lá xà cừ vàng rực nắng xoay xoay giữa chênh vênh đất trời rồi nhẹ nhàng chạm vào đất. Em thường bước đi trên thảm lá ấy, có khi lại ngồi lặng im nhặt từng chiếc lá vàng xếp đặt vào trong lòng bàn tay. Ánh mắt em sâu dần, như đầy vơi biết bao suy tư đã hằn lên tuổi. Những khi ấy, em như chẳng còn là em đang thuộc về tôi nữa. Dường như em bay đi theo gió và lá nơi nào đó. Tôi biết em yêu những chiếc lá mong manh kia đến tận cùng trái tim mình, nhưng tôi cũng chưa bao giờ hết băn khoăn. Em yêu lá đến vậy, tại sao lại cứ muốn làm lá vỡ nát?


Thêm một mùa lá rụng...


-Em đã hết sợ? – Tôi hỏi em khi em bước đi nhẹ nhàng trên những thảm lá vàng ấy. Bây giờ chính tôi lại cảm thấy đau khi nhìn những chiếc lá vỡ dưới chân em.


-Em đã nghe được tiếng bình yên, từ trong chính những vỡ vụn ấy. – Em quay lại nhìn tôi. Đôi mắt ướt nước, rồi bỗng nhiên em dừng lại và nhìn thẳng vào đôi mắt tôi, và hỏi – Anh có bao giờ sợ chết chưa?


Tôi đọc được điều gì hoang hoài trong đôi mắt em. Cảm giác bất an vây kín tâm hồn tôi, nhưng tôi vẫn ậm ừ trả lời em:


-Chết thì ai cũng sợ.


Em cười. Nụ cười xa xôi:


-Vậy mà em đã không sợ nữa. Có lẽ vì em đã chứng kiến những lần chết của lá rồi, nên chẳng còn sợ. Chết chưa bao giờ hết, vì hình như âm vang vẫn còn, như những tiếng vỡ của lá đây này. Anh sẽ nhớ về chúng đúng không? Những âm thanh này đã đi vào trong trí nhớ của anh. Những chiếc lá vỡ nát, anh nhìn chúng, anh thấy xót xa. Nhưng đó là số phận đã an bài cho chúng như vậy. Lá đến mùa thì phải rụng. Đã rụng xuống thì không còn có thể định đoạt được số phận của mình. Con người chúng ta cũng nhiều khi không có quyền định đoạt số phận cho mình.


Tôi chưa bao giờ thấy em nói nhiều đến vậy, những lời nói như chơ vơ giữa bầu trời xôn xao, rồi chìm khuất hẳn vào trong tĩnh lặng. Tôi biết em không nói với tôi, bởi tôi không thể nào chạm được vào những dấu cảm trong lòng em khi em vẫn nói. Ngôn từ bất lực và vô nghĩa. Em chỉ nói như thủ thỉ với một nơi nào đó trong tâm hồn hồn của chính em. Bất chợt tôi nghe tiếng lá vỡ, thảng thốt như một điều gì đó vừa tan biến mất. Những kí ức trong đám lá bay xóa nhòa trước mặt tôi. Tưởng tượng như em không còn đứng bên cạnh tôi nữa. Tôi muốn nắm chặt tay em, như cố giữ em ở lại, nhưng bàn tay tôi vẫn buông thõng trong lẫn lộn xúc cảm mơ hồ.


-Em rất thích đi trên lá. Đây là lần đầu tiên em cảm thấy bình yên thực sự. Cảm ơn anh.


-Cảm ơn?


-Phải. Cảm ơn anh vì qua bao mùa lá anh đã kiên nhẫn đi bên em. Đã lắng nghe em nói những điều viển vông xa xôi. Có anh ở bên em đã một mùa lá rụng bình yên. Mùa lá rụng cuối cùng. Mùa lá rụng như chính tâm hồn, là lúc em cảm nhận rõ nhất mọi thứ đang rất gần kề bên cạnh. Nhưng cũng vì có anh và những buổi chiều như thế này đã khiến em không còn cảm giác sợ nữa. Em thực sự đã sẵn sàng. Và hãy tin rằng, dù em đang ở đâu nhưng những kỉ niệm bên anh, em sẽ giữ chặt nơi trái tim còn ấm nóng của riêng em. Em đã gom góp chúngnvà em không để chúng vơi mòn đi đâu. – Em thì thầm bên tôi còn tôi thì chỉ cố gắng để tìm ra một câu nói nào đó bớt buồn bã để nói với em.


Tôi rất sợ em bị chìm vào trong nỗi cô đơn đến chênh chao của mình. Tôi nắm lấy tay em, cười tươi với em và cao giọng nói:


-Em nói cái gì thế hả? Em định yêu lá rồi bỏ chạy khỏi anh hả?


Em cũng cười, nhưng giọng cười khuất lấp hẳn niềm vui:


-Em cũng có số phận giống những chiếc lá dưới chân em mà.


-Em nói gì vậy?


Lúc này em bước đến bên cạnh tôi, gần thêm, gần thêm cho đến khi tôi cảm nhận mái tóc xõa ngang vai của em chạm nhẹ vào ngực tôi. Em choàng tay qua vai ôm tôi như muốn kiếm tìm một sợ dây níu chặt em lại. Tôi đặt lên tóc em một nụ hôn rất nhẹ và nhận ra rằng ngay cả mái tóc em cũng thơm mùi vàng phai của lá. Tôi và em cứ đứng bên nhau như vậy, lặng lẽ khi gió vẫn vờ vĩnh cười đùa cùng lá ngoài kia.


Em nói điều gì đó với tôi, nhưng tôi không thể nghe được nữa. Tôi cảm thấy khuôn mặt em mờ dần đi lẫn vào trong rất nhiều những đợt lá vàng đang bay trên phố kia. Tôi cố níu em lại, nhưng em mỉm cười, rồi khuất lấp mãi mãi.


Buổi chiều, vừa đi học về tôi sững sờ khi nhận được tin em đã phải nhập viện cấp cứu. Cảm giác khét lẹt đắng chát nơi cổ họng tôi. Tôi vội vã chạy vào bệnh viện. Tôi cứ chạy dọc qua những hành lang như dài dằng dặc, sâu hút hút. Tôi nhìn thấy em nằm trên chiếc giường trắng muốt nhỏ bé ấy. Em nhắm nghiền mắt như em đang chìm vào trong giấc ngủ chứ không phải đang vật vã chới với với thần chết.


Đám tang em tôi không đến. Tôi chạy như một kẻ điên khùng trên con đường vẫn ngợp lá vàng. Con đường trống hoắc, lạnh băng và dài rộng thêm mãi. Tôi hét to tên em:


- Thụy Anhhhhhhhhhh…


Gọi em từ cõi nào đó về đây, bên cạnh tôi. Nhưng đáp lại tiếng gọi của tôi chỉ là một tiếng vang não nề như giàn giụa nước mắt từ bầu trời xanh thẳm. Tôi ngã quỵ ở đó, chìm nghỉm trong một cơn sốt dai dẳng, cào nát niềm vui của một gã trai 20 tuổi. Tôi đã mất đi người bạn thân thiết nhất mà tôi tin rằng đó là người đã thuộc về tôi và những mùa vàng rơi xôn xao này.


Tôi đã đi qua ngày hôm ấy ra sao? Tôi không thể nhớ nổi. Tôi chỉ biết rằng mọi ký ức về em vẫn ùa ập cựa quậy trong tâm trí tôi. Nỗi xót xa cắt cứa trái tim tôi, khiến tôi ngạt thở. Tôi không ra khỏi phòng suốt một thời gian dài như sợ hãi sẽ nhìn thấy bóng em bên ngoài.


Tôi đã đối diện với những mùa sau thế nào với nỗi ám ảnh không nguôi ngoai về sự ra đi của em. Tôi ngỡ ngàng khi mất em còn em đã biết trước mọi điều. Có biết bao nhiêu người sinh ra mà đã biết rằng khoảng sống của mình nơi cuộc đời này sẽ chỉ ngắn ngủi như một vệt sao băng. Chính em đã đón trước sự ra đi của mình cũng như ngóng đợi thời gian của những ngày thành phố vào mùa lá rụng. Em đã từng sợ, ngày ngày em đều sợ khi em biết khi mùa lá vàng sau đến là khi cuộc sống của em ngắn lại thêm chút nữa, vì em không thể nào hình dung nổi sự ra đi của mình sẽ ra sao. Cho đến khi em có thể bước trên lá, cảm nhận sự xót xa với những âm thanh của tiếng lá vỡ rời rạc dưới đôi bàn chân em, em như đã nhìn thấy cái cách mà em sẽ ra đi. Tôi nhớ em đã từng nói: “Cũng nhẹ nhàng thôi. Chỉ là một cái chạm nhẹ là đã vỡ tan”. Tôi đã quá vô tâm mà chẳng thể hiểu rằng trong em đã chất chứa biết bao nhiêu bơ vơ, bao nhiêu sợ hãi và ám ảnh. Bây giờ tôi mới hiểu, tại sao em bình yên vào mùa cuối. Đó là khi em biết, em sẽ ra đi như một chiếc lá. Em cũng biết, em sẽ để lại trong cuộc đời này những âm thanh, như một tiếng vọng, không ai đủ can đảm để quên.


Không còn em, tôi không dám đi trên lá nữa. Tôi không còn trông chờ mùa lá. Tôi đã lớn. Tôi đã có một cuộc sống khác. Nhưng cái mùa lá ấy và em, như hằn in trong trí nhớ nhỏ bé của tôi. Dường như em vẫn đứng đó, nụ cười như gom hết cái vàng của lá, cái dịu nhẹ của lá và cái màu xanh của bầu trời. Nụ cười hư ảo của kỉ niệm.


Có lẽ ở nơi ấy em đã bình yên…

Chia sẻ bài viết
Tai Game iOnline
iOnline là game đánh bài theo phong cách dân gian. Chơi iOnline, vui như TẾT: Bầu Cua, Xì Tố, TLMN, TLMBắc... Tải iOnline và cài đặt theo loại máy. JAVA: iOnline.jar hoặc iOnline.jad. ANDROID: iOnline.apk. iPHONE, iOS: iOnline.ipa
XEM CÁCH CÀI ĐẶT GAME TRÊN ANDROID
Mùa lá rụng Mùa lá rụng
910

Bài viết Mùa lá rụng

Nhận mở khóa Facebook các loại giá rẻ uy tín cho học sinh sinh viên. Đến với chúng tôi để được sự hỗ trợ tối đa cho các bạn. Theo dõi và inbox: --> ADMIN
tai iwin online
Bigkool đang là một xu thế đánh bài hot nhất trong giới trẻ, bất cứ ai yêu quý game đánh bài đều không thể bỏ qua tải bigkool. Được đánh giá là game cài đặt nhẹ nhất, dễ chơi nhất cho người mới. Bigkool có gì HOT?
Wap hay đánh bài iWin tai ionline mien phi tai game ionline tai iwin ve may tai iwin tai iwin ve dien thoai anh bia zalo tai iwin online tai iwin mien phi tai iwin moi nhat dich vu seo tai game hay hack pvtk online tai iwin moi nhat download game hay aday roi
Email: [email protected]
AD: Hà Tuấn Kiệt