CHUYỆN KỂ TỪ HAI THẾ GIỚI

CHUYỆN KỂ TỪ HAI THẾ GIỚI

iwin
Tin vui hiện nay iWin Online đã ra mắt phiên bản iWin đổi thưởng thẻ cào điện thoại. Tai iWin mới nhất để đổi ngay tiền thật: van-ban Tải iWin về máy (click tải iWin).

I. Những yêu thương dang dở…

1. Cái ôm lạnh

Căn phòng trắng. Rèm cửa trắng. Trang phục Nhi mặc trên người cũng màu trắng. Con bé trông thật yếu đuối và mệt mỏi. Ngồi tựa lưng vào áo quan, Nhi có lẽ vừa thiếp đi sau một hồi khóc quá nhiều. Những vệt nước mắt khô vẽ lên đôi má bầu bĩnh những hình thù ngoằn ngoèo. Nhân muốn đưa tay lau mắt cho con bé. Nhân muốn đắp chiếc chăn lên thân hình gầy guộc đang run lên từng đợt kia.

Nhưng không thể!

Vì Nhân chỉ là một hồn ma.

Tấm rèm cửa cuốn tung lên sau luồng gió lạnh thốc vào đột ngột. Gió thổi tung mớ tóc lòa xòa trên gương mặt tái nhợt của Nhi. Con bé lại rùng mình. Nhân cau mày, không buồn quay lưng lại, lên tiếng:

-Lại là người, Âm Sứ! Người tới đây làm gì?

-Ta có nhiệm vụ canh giữ người.

-Đồ dai như đỉa, biến đi và để ta yên. Tới hạn ta sẽ tự xuống, không trốn đâu mà phải bám dính đế giày ta như thế!

Đáp lại sự phẫn nộ của Nhân, Âm Sứ chỉ mỉm cười đầy khiêu khích, nhún chân nhảy lên trên chiếc quan tài, ung dung ngồi xuống, khoanh chân lại, chống tay vào má và chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt Nhi:

-Em gái ngươi rất xinh!

Nhân xốc tới, đá văng tên khó ưa ra khỏi chiếc quan tài của mình, gầm lên:

-BIẾN!!

-Người không muốn tới ôm cô bé một chút sao?

-Nhiều chuyện! Người không ngậm miệng lại được à?

-Nhân này…

-Đừng gọi ta là Nhân – Nhân thấy cái tên mình bây giờ thật sự rất lố bịch, anh không còn là người, giờ anh là ma – Gọi chó, mèo, gấu, lợn gì thì tùy người.

-Hưm????? Thôi được rồi, gấu anh này, ôm con bé một chút có lẽ sẽ xoa dịu cơn ác mộng đang dày vò nó bây giờ đấy.

Xoa dịu? Nhân nhìn gương mặt bất an trong giấc ngủ chập chờn của em gái. Hai anh em đã nương tựa nhau mà sống mười tám năm trời. Mười tám năm không có tin tức của cha. Mười tám năm không có tình thương của mẹ. Nhi vẫn nói: với mọi người anh cô có thể là một tên xấu xa, nhưng cô biết, anh là người đàn ông vĩ đại nhất trên đời. Anh bỏ học, làm đủ mọi việc để kiếm tiền nuôi cô ăn học. Anh ân cần như một người cha và dịu dàng như một người mẹ… Thiếu anh, cô sẽ sống ra sao?

Nhân chua xót nhớ lại cái lúc chiếc xe phân khối lớn xoay ngang ra, hất anh văng lên vệ đường; lúc ấy, anh biết mình sẽ chết. Anh tham dự cuộc đua xe cá độ với mong muốn có tiền đóng học phí cho em gái, có điều… cái mà anh nhìn thấy lại là…

Nhân nhìn thấy người ta chở anh máu me bê bết vào bệnh viện. Thấy Thân hình mảnh mai của Nhi rơi như một chiếc lá khô xuống thềm cửa khi được gọi tới nhà xác. Thấy con bé hàng giờ ngồi bên quan tài mình mà khóc, mà gọi tên anh.

Ngày mai, người ta sẽ chôn anh.

-Ngươi thực sự không muốn sao? – Âm sứ lặp lại.

Nhân cười chua chát. Để làm gì? Cái ôm của một người đã chết ư?…. Nếu biết không thể làm thì tốt nhất đừng làm, nếu biết làm được cũng không đưa lại kết quả gì thì càng nên tránh, nếu một lời xin lỗi là xong hết mọi chuyện thì sẽ chẳng bao giờ có thứ gọi là tổn thương, nếu ôm con bé mà có thể lấp đầy những đau đớn huếch hoác trong tâm hồn nó thì anh sẽ ôm Nhi tới lúc gãy lìa hai tay cũng không buông, nhưng…bây giờ cái ôm của anh lại chỉ làm em gái anh thấy lạnh hơn mà thôi, anh sẽ không làm như thế.

Vì anh bây giờ chỉ là một hồn ma.

Nhi khẽ cựa mình, đôi mày nhíu chặt, môi con bé mấp máy mơ hồ gọi: “anh ơi!”. Gương mặt non nớt thảng thốt đến nhói lòng.

-Nếu ngươi thực sự không muốn thì ta đi nhé? – Âm sứ gieo mình bay là là trong không trung, ngoái lại vẫy tay.

-Chờ đã! Ta… thật sự… có thể sao? – Nhân cúi đầu, bối rối – Ý ta là chúng ta không thể chạm vào người trần, chúng ta không có hình hài nên linh hồn ta sẽ xuyên thẳng qua người họ, không phải sao?

-Nếu được ta giúp, người có thể. – Âm sứ cười chắc nịch, lấy ngón trỏ chỉ lên trán Nhân – Xong rồi, không làm phiền anh em người nữa.

-Cảm ơn…

Nhân lướt nhẹ nhàng đến bên Nhi, rụt rè thử chạm vào gương mặt con bé. Đúng thật, ngón tay anh không bị xuyên qua cơ thể cô. Chậm chạp, Nhân đẩy nhẹ Nhi vào lòng mình, ôm chặt cô bé đang ú ớ trong cơn mơ có vẻ không lấy gì làm dễ chịu. Một cái ôm lạnh. Nhưng là vòng tay yêu thương. Cúi người đặt lên tóc em gái một nụ hôn, anh thì thầm:

-Xin lỗi, Nhi. Hãy tự chăm sóc tốt cho bản thân đấy nhé!

Chuyen-ke-tu-hai-the-gioi


2. Quên em đi nhé?

Như mở mắt, cả căn phòng xoay tròn trước mắt cô. Chao đảo. Vòm nhà trắng toát. Giường sắt lành lạnh. Mùi cồn lan tỏa. Như nhớ ra rồi, đây là bệnh viện. Cô lảo đảo ngồi dậy, tìm một chiếc áo khoác. Cô thấy lạnh. Nhưng không có chiếc áo nào hết. Vậy thì, Minh đâu?

Nếu Minh đến đây, nhất định anh sẽ mang áo khoác tới cho cô, vì anh biết phổi cô không tốt, cô rất dễ bị nhiễm lạnh. Nếu anh vẫn chưa tới thăm cô, anh có thể đi đâu chứ?

Như xoay nắm cửa phòng, loạng choạng bước ra hành lang. Đôi chân trần của cô thấy gai gai trên sàn nhà lạnh buốt. Nhưng cô không tìm thấy đôi dép. Mà cô lại phải đi tìm Minh ngay.

Trí não Như vẫn còn đang quay cuồng. Những mảnh ghép rời rạc của vụ tai nạn đêm đó tràn về. Cô thấy máu, rất nhiều máu. Cô thấy gương mặt trắng bệch, hoảng hốt của anh. Cô thấy chiếc chemise trắng anh mặc loang đầy máu tươi. Cô… Á, đầu cô sắp nổ tung rồi! Như gắng sức chạy nhanh thật nhanh ra khỏi bệnh viện, chỉ sợ có ai đó túm cô lại không cho đi. Cô phải tìm anh!

Nhưng chẳng ai buồn ngăn cô lại. Hoặc giả họ không nỡ ngăn cản cô? Như lao đi như bay trong khi trí nhớ vẫn đang cố gắng một cách tuyệt vọng xâu chuỗi những sự kiện của vụ xô xe. Chết tiệt! Anh đang ở đâu hả Minh?

Những bước chân vô tình đưa cô tới cổng nghĩa trang. Thôi được rồi, Như thừa nhận, việc đầu tiên cô muốn làm là tới đây, chỉ để chắc chắn rằng không có một ngôi mộ mới nào viết tên chồng sắp cưới của cô.

Vụ tai nạn xảy ra trước lễ cưới một ngày. Đêm đó, cô và anh đang đi trên đường thì chợt nghe thấy tiếng rú ga càng lúc càng gần. Ánh đèn pha sáng choang. Ánh sáng ấy đến giờ vẫn ám ảnh tâm trí cô. Trong bức màn sáng nhòe nhoẹt ấy, cô thấy một bé gái năm tuổi thình lình đuổi theo quả bóng ra giữa lòng đường, một cậu bé tầm đang học cấp ba hốt hoảng chạy theo. Ánh sáng chói lòa hất thẳng vào mặt cô. Rồi cô thấy bàn tay anh đã rời khỏi tay cô từ lúc nào. Ánh sáng tắt lịm. Âm thanh cũng tắt ngấm. Và máu. Rất nhiều máu… Như ôm đầu, ngồi thụp xuống. Không! Anh chắc chắn không sao đâu!

Rồi cô chợt thấy anh, là anh, là Minh của cô, đang đứng giữa những hàng mộ trong nghĩa trang. Cô thở phào. Anh còn sống!

Như lao như bay về phía Minh, tới khi còn cách anh khoảng chục bước chân thì bỗng thấy anh cất tiếng nói:

-Em thật là tệ hại!

Như đứng sững lại. Anh vẫn đang quay lưng về phía cô. Anh biết cô đến ư? Như bước những bước chậm lại về phía anh, cố lấy lại hơi thở sau nửa tiếng đồng hồ chạy hộc tốc. Anh vẫn tiếp tục nói mà không quay lại:

-Chúng ta vẫn tổ chức lễ cưới phải không em?

-Tất nhiên rồi – Như thầm thì – Đồ ngốc!

Cô đã đến rất gần anh, chỉ còn vài bước chân nữa. Chợt cô khựng lại khi nghe anh nói:

-Anh có nên tha thứ cho sự phản bội của em? Tha thứ cho việc em muốn rời bỏ anh ngay giữa lúc này?

Đợi đã! Anh nói gì? Phản bội? Cô phản bội anh? Không, tại sao lại thế? Tại sao sau khi cô tỉnh dậy mọi thứ lại trở nên như vậy? Anh hiểu lầm nên mới không tới bệnh viện thăm cô?

-Không, Minh! Không bao giờ có chuyện phản bội! Nói cho em biết chuyện gì đang xảy ra đi!

Cô gào lên, chạy về phía anh, nhào tới ôm anh. Nhưng…

…Cô vừa chạy xuyên qua người anh?

Như sững sờ đứng lại, không tin vào mắt mình. Cô đang nhìn thấy nụ cười thật tươi của bản thân ở ngay trước mắt. Giọng anh chầm chậm rót vào khoảng không sau lưng cô:

-Anh có nên chấp nhận sự thực em… đã chết không, Như?

Cô nhìn bức di ảnh với nụ cười tươi rói hạnh phúc của mình đang yên vị trên chiếc bia còn rất mới, rồi lại hoang mang quay lại nhìn anh đang đứng ngây người ở sau lưng cô.

Anh không chết. Người chết trong vụ tai nạn ấy là cô.

Đầu Như ong lên dữ dội. Trong luồng xoáy ánh sáng, cô thấy mình buông tay anh, nhào ra kéo đứa bé vào vệ đường. Rồi mọi thứ trở nên trắng xóa. Anh ôm cô, lay cô, gọi cô. Áo anh ướt đẫm máu. Máu của cô.

Phải, cô đã nhớ ra. Cô, thật sự, đã - chết - rồi!

Như tiến lại gần Minh, muốn chạm vào gương mặt tiều tụy của anh. Có điều, những ngón tay cô lại nhẹ nhàng xuyên qua người anh. Cô ở đây, ngay trước mặt anh mà anh không hay biết. Cô gào, cô thét, cô gọi tên anh mà anh không thể nghe. Cô muốn ôm anh để an ủi mà không thể chạm tới. Cô muốn khóc mà không có nước mắt để tuôn rơi cho nhẹ nỗi lòng.

Như bước vòng ra sau lưng anh, nhẹ nhàng tiến tới áp sát người Minh, cẩn thận vòng tay qua người anh. Rất cẩn thận để không bị chạy xuyên qua người anh một lần nữa. Hãy để cô, một lần nữa, được ôm anh từ phía sau, dù cho là cái ôm không thể siết chặt, cái ôm không còn chút hơi ấm của một hồn ma.

Cả người Minh bỗng nhiên giật thột. Một luồng khí lạnh chạy khắp tứ chi anh. Anh bần thần rồi bất chợt vùng dậy, hét to:

-Như???????

Cô run bắn người, hấp tấp lùi lại phía sau. Minh đang kêu gào tên cô, đang ngó đông ngó tây, đang như điên loạn lục tìm cô giữa nghĩa trang hun hút gió.

-Như, là em phải không? Như!

Cô ở đây, ngay bên anh, chỉ có điều anh không thể thấy. Cô hiểu. Là cô không thể tiếp tục ở bên anh. Run run gửi tới anh một nụ hôn gió, cô nhắm chặt mắt, thì thầm:

-Tạm biệt! Hãy quên em đi và sống hạnh phúc nhé anh!


3. Đừng nói rồi bỏ đi như thế!

-Cậu có thôi đi không hả?

Khanh hét to và nhìn lên trần nhà, giữa những cánh quạt trần thình lình ló ra một khuôn mặt trắng bệch, nhợt nhạt, cười với cô bằng nụ cười mếu máo của đứa trẻ sắp bị đánh đòn.

-Xuống đây cho tôi! – Khanh chỉ vào cái ghế bên cạnh, quát một lần nữa, vẻ mặt kiểu ta – đây – sắp – không – chịu – đựng – được – nữa – rồi.

Dũng nhún chân nhẹ nhàng nhảy xuống, đáp người xuống bên cạnh Khanh:

-Cậu có giết tớ tớ cũng không làm đâu!

-Muốn hay không cũng phải thử! – Khanh kiên quyết lôi cái bật lửa và bộ quần áo giấy cô đã gần như thức trắng đêm để may theo mẫu mới nhất trên trang tạp chí hôm qua ra, mang tới cái hộp nhỏ ở góc nhà đốt. Tro vừa cháy hết thì bộ quần áo cũng hiện ra trước mắt Dũng. Khanh quay lại, vỗ hai tay vào nhau,cười đắc ý:

-Giờ thì thay mau!

Mặt Dũng dài ra:

-Cậu cứ giết tớ đi!

Khanh khoanh tay trước ngực, biểu cảm lộ ra trên gương mặt khắc rành rành ba chữ: KHÔNG – KHOAN – NHƯỢNG, và Dũng biết bản án đã được tuyên. Cậu thở dài não nề:

-Quay mặt đi!

-Để làm gì? – Khanh vờ hỏi, mắt chớp chớp, mỉm cười ranh mãnh.

-Này, dù có là một con ma thì tớ cũng cần không gian riêng để thay đồ nhá – Dũng ấm ức hét to – thôi được rồi, cậu không muốn quay đi thì để tớ tàng hình vậy!
Một lúc sau, Dũng hiện ra trong bộ đồ tươm tất tôn lên dáng người dong dỏng cao. Khanh, mắt sáng rực, tuyên bố:

-Thấy chưa? Tớ đã làm thì cậu có phúc ba đời mới được mặc đấy, phụng phịu cái gì!

Rồi cô bé cười hớn hở, đeo cái túi lên vai:

-Nào, bây giờ thì chúng ta bắt đầu buổi hẹn hò!

… Dũng biết, bây giờ cậu là một hồn ma. Khanh cũng biết cô đang hẹn hò với một con ma – kẻ mà mới ba ngày trước thôi vẫn còn là cậu bạn cùng lớp dễ thương của cô. Họ có cả thảy bốn mươi chín ngày cho cuộc tình gà bông éo le này. Hẹn hò, không nắm tay, không ôm, không hôn, chỉ đơn giản là níu giữ từng khoảnh khắc, cố ghi dấu lại từng kỉ niệm, trước khi cậu phải ra đi, mãi mãi!

Cả hai sẽ không bao giờ quên buổi tối hôm đó – buổi tối của ba ngày trước, Khanh mở cửa bước vào phòng và suýt hét lên vì giật mình khi thấy có ai đó đang ngồi trên giường. Theo phản xạ, Khanh đưa tay chạm vào công tắc đèn.

-Đừng bật đèn! – Giọng nói rất khẽ, mơ hồ vang lên.

-…Dũng? – Khanh ngờ ngợ lên tiếng, cô thật không thể tin được cậu lại có thể ở đây – trong – phòng – của – cô – vào lúc gần mười hai giờ đêm như thế này, và tại sao lại là trong phòng cô? Cậu đã lên đây bằng cách nào?

-Cửa chính không thể đi vào mà mình không biết, cửa sổ không có dấu hiệu bị phá, vậy cậu ấy đã vào phòng mình bằng cách nào? – Sau một tiếng cười nhẹ, Dũng tiếp lời – Có phải cậu đang nghĩ thế không hả, cô nàng mê Sherlock Homes?

-Ừ, ờ… - Khanh vẫn chưa biết phải làm gì tình huống lạ lùng này – Hôm nay cậu lạ lắm đấy Dũng.

-Khoan nói về việc tớ lạ như thế nào nhé, bây giờ, cậu yên lặng nghe tớ nói được không? – giọng Dũng càng lúc càng trở nên mơ hồ - Khanh này, tớ thích cậu, nhiều lắm ấy, từ tận năm mới vào lớp mười một cơ…

Khanh dựa hẳn người vào tường, cô gần như nín thở vì những gì Dũng nói. Im lặng. Và im lặng kéo dài.

-Nói gì đi chứ? – Giọng Dũng van lơn.

-Ừ, tớ… cũng vậy!

-Vậy… thì tốt! – Lại một tiếng cười mơ hồ nữa vang lên – Thế thì, tớ đi đây!

-Khoan… đã!

Khanh cuống quýt bật dậy, vô tình chống tay vào công tắc đèn. Ánh sáng bừng lên soi khắp căn phòng. Và cô phải đưa tay lên bịt miệng mình để ngăn cổ họng phát ra tiếng hét. Bố mẹ cô đang ở dưới nhà.

-Chúa ơi! Cậu bị sao vậy Dũng?

Chiếc áo phông của Dũng giờ đã ướt đẫm máu, máu loang lổ trên gương mặt điển trai và chảy dài dọc theo cánh tay. Toàn máu là máu.

-Tớ giúp cậu cầm máu nhé? – Cuối cùng thì trí não của Khanh cũng hoạt động lại sau những cú shock liên tiếp của tối nay, cô nhào đi lấy hộp y tế rồi chạy đến bên Dũng. Cô cúi người cầm tay cậu.

Nhưng…

…Tay cô chỉ chạm vào khoảng không. Một khoảng không lạnh buốt.

-Dũng? – Khanh ngơ ngác ngẩng lên, nhìn Dũng bằng ánh mắt đầy kinh ngạc.

Đáp lại cô là một nụ cười buồn:

-Tớ đã bảo cậu đừng bật đèn rồi còn gì?

Phải, Dũng đang đứng trước mặt cô đây chỉ là một hồn ma, chính xác là cậu đã trở thành ma chỉ mới ít phút trước, khi cậu cố gắng cứu một em bé đang băng qua đường. Dũng đã nhiều lần tự hỏi chết thì sẽ như thế nào, bây giờ thì cậu đã biết. Nó thậm chí nhanh tới mức cậu còn chả kịp thấy đau. Chỉ đơn giản là bỗng thấy cơ thể nhẹ bỗng, rồi lơ lửng bay lên, rồi thấy cái thân xác phàm tục của mình đang nằm đó. Và nhận ra là mình đã chết. Nhưng không đơn giản thế. Vì cậu còn có rất nhiều chuyện phải làm, rất nhiều điều phải nói. Cậu đã cứ vậy mà bay tới đây.

-Tớ phải đi đây, sống tốt nhé Khanh, và cảm ơn vì cậu đã cho tớ câu trả lời tớ muốn nghe nhất.

Khanh vẫn đứng như trời trồng, hộp y tế tuột khỏi tay tự lúc nào, còn gương mặt thì đầm đìa nước mắt. Rồi cô bất chợt vùng dậy:

-Đừng có nói thích tớ rồi bỏ đi như thế! Đồ ngốc!

-Tớ… đã là một con ma rồi đấy, tớ có thể làm gì bây giờ?

-Tớ không biết! – Khanh lắc đầu loạn xạ, giọng bắt đầu lạc đi – tớ không biết, nhưng cậu đừng đi, đừng đi như thế…

Những chữ cuối cùng nghẹn lại nơi vòm họng, cô muốn giữ cậu lại nhưng không chạm được vào cậu, nếu cậu đi, cô không có cách gì níu giữ. Cô sẽ phải nhìn cậu ra đi ngay trước mắt mình với đôi tay vô dụng này sao?

Dũng thở dài:

-Khanh này, tớ chỉ có bốn chín ngày nữa để ở lại trần gian thôi, cậu đừng có trẻ con như thế được không?

-Vậy thì – Khanh ngẩng đầu, quả quyết – Trong bốn chín ngày đó, hãy hẹn hò với tớ đi!

4. Bản tin

“Theo thông báo nhận được, vào tối hôm qua, vào hồi… ngày… tháng… năm…, một vụ tai nạn mô tô thảm khốc do đua xe đã xảy ra tại đoạn đường… khiến cho một tay đua và hai người đi đường tử vong. Nạn nhân gồm có:

Nguyễn Hữu Nhân – tay đua xe

Lê Ngọc Như – giáo viên trường cấp hai A

Đỗ Minh Dũng – học sinh lớp 12 trường B…”

… Này bạn, đã bao nhiêu lần bạn nghe thấy những bản tin như thế này? Nhan nhản! Cái cuộc đời này mỗi ngày đâu có thiếu những cuộc sinh ly tử biệt? Nhưng bạn có biết đằng sau mỗi bản tin khô khan đó có ẩn chứa bao câu chuyện của những số phận con người hay không? Có lẽ là nhiều hơn ta tưởng. Tuy nhiên, câu chuyện thì cũng chỉ là câu chuyện, chỉ là, những dang dở ấy khiến lòng ta thấy đau nhói, phải không?


II. Những bản giao ước


1. Nụ hôn đêm Giáng sinh

Anh chầm chậm thả bước trên đường. Phố ngập ánh đèn. Sao lấp lánh cháy giữa vòm nhung huyền ảo. Gió len lén lùa tung vạt khăn quàng.

Họ. Trên phố. Tay trong tay.

Anh. Trên phố. Một mình.

Đêm Noel. Và không có Thủy.

Anh thở dài. Gió lùa cay cay đôi mắt. Hai tuần trước, Thủy chào anh, xách vali lên máy bay sang Canada công tác. Cô nói hôm nay cô sẽ trở về.

Anh đứng lại trước nhà thờ. Có lẽ anh đợi chờ một phép màu của Jesu cho đêm nay. Một món quà Giáng Sinh không tưởng.

Rồi, bất chợt, đập mạnh vào tiềm thức của anh, anh nhìn thấy cô ấy.

Cao hơn mét bảy, quyến rũ trong chiếc đầm đỏ rực ôm sát người và đôi bốt ngang gối, mái tóc dài buông xõa, gương mặt đẹp như một ảo ảnh, người con gái đẹp như bước ra từ giấc mộng ấy đang chạy thẳng về phía anh.

Không. Là đang lao tới.

Không hiểu sao lúc ấy người anh cứng đờ lại, để mặc cho cô dùng cả hai tay mà túm lấy anh, dùng cả hai tay mà ghì lấy má anh xoay tới xoay lui ngắm nghía khuôn mặt anh.

Tay cô đang run. Run dữ dội.

Trong khoảnh khắc, cô thở ra rất nhẹ nhàng; rồi, yểu điệu, cô nhón chân, đặt lên môi anh một nụ hôn mãnh liệt.

Người anh đông cứng lại. Hãy nghĩ coi, bạn đang đứng trên đường thì bỗng nhiên một cô nàng xinh đẹp xa lạ lao bổ tới bên bạn, săm soi như thể bạn là một con khủng long còn sót lại, và cuối cùng là tặng cho bạn một nụ hôn mùi mẫn hơn cả phim Hàn. Không biết bạn sẽ thế nào chứ não anh thì vẫn chưa thể phân tích kịp chuỗi kịch tính liên tiếp vừa xảy đến.

Khi anh hoàn hồn đẩy cô ra thì cả con đường hàng trăm người đã vây quanh hai người với con mắt tò mò. Trái với vẻ mặt rất mất bình tĩnh của anh, cô ngước lên, nhìn thẳng vào mắt anh, bình thản nhấn mạnh từng chữ, từng chữ:

-Em yêu anh. Em chấp nhận lời cầu hôn của anh.

Đầu anh xoay mòng mòng. Tới giờ, anh biết chắc hai điều.

Thứ nhất, anh chưa hề gặp cô trước đây.

Thứ hai, anh chỉ cầu hôn duy nhất một người. Đó là Thủy.

**************

Hai người ngồi trong một quán cà phê nhỏ khá ấm áp. Sau tất cả những gì vừa xảy ra, anh theo cô tới đây để nghe một lời giải thích; và cũng bởi vì cô đã nhắc tới tên Thủy.

Anh còn nhớ, hai tuần trước, Thủy lên máy bay đi công tác. Cô nói hôm nay cô sẽ trở về.

Sáng hôm sau, anh nghe tin chuyến bay của cô gặp nạn. Có ba người sống sót. Nhưng không có tên cô.

-Tôi là một trong ba người sống sót, tôi tên Trang – Cô gái xinh đẹp quay sang nở một nụ cười buồn – tôi ngồi cạnh Thủy trên chuyến bay ấy.

-Chuyện đó thì liên quan gì…

Ý anh là liên quan gì tới hành động kì lạ của Trang tối nay, nhưng cô ngắt lời anh:

-Anh có thể chỉ im lặng lắng nghe không? Tôi và bạn gái anh đã có một cuộc nói chuyện nho nhỏ trước khi vụ tai nạn xảy ra ít phút. Lúc ấy, máy bay bắt đầu lắc dữ dội, ai cũng hiểu tình hình sẽ càng lúc càng tệ hơn. Mọi người la hét, cầu nguyện, trấn an nhau, nhưng bạn gái anh thì khác.

Cô ấy hỏi tôi: “Cô có điều gì nhất định phải làm mà chưa kịp không?”

Tôi gật đầu. Ánh mắt lấp lánh, cô ấy bảo tôi, giọng chắc nịch: “Vậy hãy hứa với nhau đi, nếu ai trong hai ta còn sống thì hãy giúp người còn lại hoàn thành tâm nguyện được không?”

Hơi bất ngờ, nhưng tôi vẫn gật đầu. Con người thật là kì lạ phải không? Dù biết cái phần trăm sống sót của mình gần bằng không thì vẫn cứ không ngừng và không ngừng hi vọng. – Trang dừng lại, trao cho anh một cái nhìn lạ lùng, rồi tiếp, giọng run run – Cô ấy, ngay lập tức, nhoài người sang hôn tôi, nóng bỏng không kém gì nụ hôn tôi vừa trao anh đâu. Tôi suýt bị lên cơn đau tim. Máy bay sắp rơi, còn tôi thì đang bị một cô gái kì lạ khóa chặt môi. Đẩy Thủy ra, tôi muốn tát cho cô ấy một cái, nhưng kịp nhận ra tay cô ấy đang cầm một tấm ảnh. Tấm ảnh cô vừa rút vội từ trong ví ra. Ấn tấm ảnh vào tay tôi, Thủy thở dốc: “Là anh ấy. Nếu còn sống, cô hãy tìm anh ấy giúp tôi, chuyển nụ hôn này tới anh ấy, và nói với anh ấy rằng tôi yêu anh ấy, tôi… chấp nhận lời anh cầu hôn”

Anh có tin vào số phận không? – Mắt Trang rực lên những tia lửa – Tôi đã không tin cho tới khi tôi, một cách lạ lùng, là một trong ba người sống sót. Người ta nói trong suốt một tuần hôn mê, tay tôi luôn nắm chặt tấm ảnh của anh mà Trang trao. Thật không tin nổi, tôi có thể tìm thấy anh nhanh đến thế, vào ngay chính đêm Giáng Sinh như thế này, ơn Chúa…

-Không, là cô ấy! – Cuối cùng, anh cũng có thể mở miệng nói, nước mắt đã chực trào qua hai khóe mi – Cô ấy đã dẫn đường cho cô, phải vậy không?


2. Con đồng ý!

Chỉnh lại chiếc áo vest đen cho ngay ngắn, Thành mỉm cười, quay sang cô dâu của mình:

-Chúng ta sắp tổ chức đám cưới rồi, anh sẽ bế em lên lễ đường nhé?

Nhà thờ ngập trong màu lan trắng tinh khiết,Thành ôm vợ mình trên tay, bước đi giữa những chùm bóng bay và hoa tươi, tới trước lễ đường, nụ cười hạnh phúc nở trên môi.

Khách khứa tham dự lễ cưới chỉ có bố mẹ hai bên, em trai Thành và Trang. Thành thì thầm với cô dâu trên tay mình:

-Không đông vui như mình dự định em nhỉ? Nhưng họ đều là những người quan trọng nhất của hai ta, em có vui không?

Cha sứ đứng chờ Thành bước tới, khóe mắt vội rơi một giọt lệ. Dù biết trước sẽ phải thấy cảnh này nhưng hình ảnh chú rể mỉm cười ôm di ảnh của cô dâu tiến vào lễ đường vẫn khiến ông thấy quá đau lòng. Tội nghiệp hai con người trẻ tuổi!

-Thành, con có đồng ý lấy Thủy làm vợ, suốt đời yêu thương và chăm sóc cô ấy cho dù có việc gì xảy ra?

-Con đồng ý! – Thành tự tin trả lời, mắt nhìn thẳng vào mắt cha sứ, cái nhìn khiến ông thấy đau lòng đến nỗi không thể chịu đựng, vội quay sang “cô dâu”, ông run run cất tiếng:

-Thủy, con có đồng ý…

Giọng của cha sứ dường như bị nghẹn lại. Dưới kia, mọi người đều không kìm được nước mắt. Chỉ có Thành lại là người bình tĩnh nhất. Anh vẫn giữ nụ cười trên môi, quay sang nhìn chăm chú vào bức ảnh của Thủy với đôi mắt chờ đợi. Anh chờ cô trả lời.

Người Thủy run lên. Cô không ngờ anh làm vậy vì cô. Kết hôn với một người đã chết ư? Tuyên thệ với một tấm ảnh ư? Anh làm vậy chỉ vì cô đã đồng ý lấy anh sao? Nếu sớm biết có ngày này thì cô đã không trì hoãn dù chỉ là một giây nào cả. Nếu sớm biết thế thì ngay khi anh cầu hôn cô đã nói cô đồng ý. Họ sẽ lấy nhau, sẽ hạnh phúc, ít nhất là một khoảng thời gian, dù ngắn ngủi, trước khi cô chết. Liệu như vậy thì anh có bớt đau hơn bây giờ không?

Bây giờ, cô đứng đây, ngay bên anh, nhưng anh không nhìn thấy.

Cô gọi anh, anh cũng không thể nghe.

Cô, đến nắm tay anh còn không được, nói gì đến cùng anh trao nhẫn cưới?

Nhưng cô vẫn hạnh phúc, vì anh đã tuyên thệ tình yêu của mình với cô trước Chúa.

Dù cô đau lòng, vì biết rằng cô đã làm tổn thương anh.

Người run lên từng đợt, cô thì thầm khó nhọc:

-Con đồng ý!

Không ai có thể nghe thấy lời nói của một con ma nếu con ma đó không hiện hình. Anh cũng không ngoại lệ, cô biết. Nhưng, ngay lúc ấy, Thành đột nhiên quay lại, nhìn thẳng vào cha sứ với nụ cười mãn nguyện:

-Cô ấy đồng ý rồi, thưa cha!


III. Chia ly và tái ngộ


1. Chúc em ngủ ngon.

Phòng cấp cứu.

Mùi máu tanh, mùi cồn, mùi kháng sinh hòa vào nhau.

Cô y tá trẻ luống cuống, trán mỗi lúc một ướt đẫm mồ hôi.

Vị bác sĩ trẻ nhíu mày, anh đã cố hết sức có thể, nhưng ca này…

Người phụ nữ gào đã muốn đứt hơi. Bây giờ, cô chỉ có thể thở từng cơn đứt quãng, nhưng vẫn đang gồng mình lên rặn.

-Gắng lên – cô y tá vuốt tóc người sản phụ - em bé sắp ra rồi, ráng lên chị!

Người phụ nữ thở dốc sau một đợt gắng sức chưa có kết quả, níu tay cô y tá, thều thào:

-Anh ấy, cho tôi gặp anh ấy!
-Việc này…

Cô y tá đưa cái nhìn khẩn cầu về phía vị bác sĩ. Anh nhíu mày suy nghĩ, rồi gật đầu. Ánh mắt anh càng lúc càng băn khoăn. Cô y tá ngước lên dò hỏi:

-Có lẽ ta phải mổ thôi, cô ấy quá yếu, không thể tiếp tục được đâu, e là cả hai mẹ con sẽ…
-Tôi biết – vị bác sĩ trầm ngâm – nhưng cô ta thuộc nhóm máu AB-Rh, trong kho bây giờ lại không có nhóm này, nếu mổ thì người mẹ này chắc chắn sẽ chết do mất máu.
Người phụ nữ thở ngày càng yếu, cô nắm chặt tay chồng, cái nhìn xoáy vào bác sĩ, giọng van lơn:

-Đứa bé, làm… ơn… cứu nó!

**************
Tiếng trẻ con khóc vang lên khắp căn phòng, cô y tá thở ra nhẹ nhõm, quay lại thông báo:

-Một bé trai bụ bẫm anh ạ!

Nhưng người chồng dường như không nghe thấy lời cô. Anh đã ngồi đây, bên vợ mình, trong suốt cả cuộc phẫu thuật. Chưa một giây nào, bàn tay nhỏ nhắn của chị không nắm chặt lấy tay anh. Nhưng giờ, những ngón tay chị đang lỏng dần. Chị đã nắm tay anh hai mươi tám năm trời. Từ khi hai người còn nhỏ xíu. Từ khi hai người vẫn mới chỉ là đôi bạn thân nhà cạnh nhau. Tới tận bây giờ, khi kết hôn và chung sống với nhau đã ba năm nay. Chị luôn nắm chặt tay anh, cùng anh bước qua mọi nỗi đau, mọi khó khăn. Cho tới bây giờ…

Chị đã buông tay anh.

Cô y tá quay người giấu dòng nước mắt. Vị bác sĩ tựa lưng vào tường đầy bất lực. Họ không thể cứu chị.

Cả thế giới của anh dường như bị mất hết âm thanh cùng sắc màu. Không có tiếng đứa trẻ khóc. Cũng không có sự hiện diện của hai người thầy thuốc. Chỉ có chị - nhợt nhạt và tiều tụy – đang nằm bất động trên bàn mổ.

Anh dịu dàng vuốt lại mái tóc rối bù của chị, đặt đôi tay chị ngay ngắn lại bên người, rồi anh chầm chậm cúi xuống, đặt nhẹ một nụ hôn lên đôi môi nhợt nhạt:

-Em đã làm rất tốt. Chúc ngủ ngon!


2. Con đã từng gặp cô ấy.

Phong chưa từng biết mặt mẹ của mình, vì mẹ cậu qua đời từ khi cậu còn rất nhỏ. Bố cậu không hề treo bất cứ một tấm hình nào của mẹ ở trong nhà, có lẽ bố cất mẹ ở đâu đó, cho riêng bố, một đâu đó mà cậu không bao giờ có thể tìm được, dù cố gắng tới đâu. Không phải Phong chưa từng hỏi bố, nhưng đáp lại cậu chỉ là sự im lặng buồn bã. Cậu cũng đã từng thử lục tung những nơi có thể để tìm một thứ gì đó của mẹ, hình như là hồi cậu sáu tuổi thì phải? Những nơi có thể lục lọi mà một đứa bé sáu tuổi có thể nghĩ ra thì có bao nhiêu cơ chứ? Nên tất cả những gì cậu tìm thấy chỉ là một cái khăn quàng. Nhưng nó thuộc - về - mẹ. Tối hôm ấy, Phong ôm chiếc khăn quàng đi ngủ, mùi hương thoang thoảng bay vào trong giấc mơ. Cậu đã mơ thấy được mẹ ôm trong vòng tay.

Cuối năm Phong học lớp một, kinh tế ngày càng khó khăn. Một hôm, bố gọi cậu lại, ôm cậu vào lòng và hỏi:

-Nếu từ ngày mai bố tăng ca về muộn, con có thể ở nhà một mình lâu hơn một chút được không?

-Được ạ! – Phong ngây thơ gật đầu – Con sẽ trông nhà cẩn thận, không mở cửa cho người lạ, không nghịch phá gì cả ạ!

-Ừ, ngoan lắm! – Bố mỉm cười, xoa xoa mớ tóc đen lòa xòa của cậu.

Nhưng có vẻ bố không thật yên tâm cho dù cậu đã hứa sẽ cẩn thận. Bằng chứng là, tối hôm sau, một cô trông rất hiền tới, giới thiệu:

-Cô sẽ ở đây để trông cháu khi bố vắng nhà Phong ạ!

Cô ấy cười, ấm áp.

Phong chơi cùng cô rất vui. Cô dạy cậu làm hết những bài tập về nhà. Cô nấu cho cậu những món ngon mà cậu chưa từng nếm trước đây. Cô thậm chí còn hát ru cậu ngủ. Khoảng thời gian chờ đợi bố bây giờ trở thành những giây phút vui vẻ nhất của Phong trong ngày. Cậu cảm giác như bao đứa trẻ khác, được quấn quýt bên mẹ của mình, được làm nũng, được chăm sóc, được yêu thương.
Cậu cảm ơn bố vì món quà này.

Bố từ đó phải đi làm tăng ca ngày càng nhiều, hình như bố rất yên tâm khi giao cậu cho cô bảo mẫu, bằng chứng là bố về nhà mà không hề hỏi han gì cô đã trông cậu ra sao, cô làm việc có tốt không,.. Phong cũng không kể với bố gì cả. Cậu là một đứa trẻ rất ngoan, cậu không muốn làm phiền người bố đã quá vất vả mệt mỏi của mình bằng những câu chuyện trẻ con. Cô tới chơi với cậu mỗi ngày, cho tới tận khi cậu học lớp năm, chỉ có điều, chưa bao giờ cô ôm cậu vào lòng hết, dù cậu rất muốn được như vậy. Cậu chỉ muốn thử cái cảm giác được nằm trong lòng mẹ. Một lần. Dù chỉ một lần.

Phong bảo với cô: “Bố cháu không muốn chia sẻ mẹ với cháu”

Cô cười hiền: “Là bố không muốn làm cháu buồn”

Phong ngây thơ nhõng nhẽo: “Cô làm mẹ hai của cháu được không?”

Cô lại cười: “Bố cháu không đồng ý đâu”.

********************

… Phong mỉm cười, không hiểu sao cậu lại nghĩ tới cô vào lúc này nhỉ? Hôm nay là sinh nhật mười lăm tuổi của cậu, và đây là lần đầu tiên bố đưa cậu tới thăm mộ mẹ. Cuối cùng thì cậu cũng sẽ biết mặt mẹ ruột của mình sau mười lăm năm tồn tại trên cõi đời này. Có lẽ cậu thấy cô rất giống mẹ cậu, trong tâm trí cậu, cô chính là người mẹ tuổi ấu thơ.

-Đây là mẹ con đấy Phong – Bố giọng run run, chỉ cho cậu một tấm bia nhỏ. Phong hướng đôi mắt nhìn theo tay bố rồi chợt cứng người lại. Ánh mắt hiền hậu. Nụ cười ấm áp. Là cô. Chính là người mẹ trong tuổi thơ của cậu. Không thể nhầm lẫn!

-Bố xin lỗi vì bây giờ mới cho con gặp mẹ mình, có lẽ vì bố vẫn chưa sẵn sàng…

-Không – Phong cười thật tươi – Con đã gặp cô ấy trước đây, nhưng không biết đấy là mẹ thôi ạ!

Bỏ mặc bố chết trân với cái nhìn kinh ngạc đứng bên cạnh, quay sang ngôi mộ, cậu cúi đầu lễ phép:

-Đã lâu không gặp mẹ, con chào mẹ!

3. Chỉ là đôi lúc…

Bạn thích xem phim ma chứ?

Bạn có sợ ma không?

Oan hồn, báo thù, chết chóc, kinh hoàng ,… đó đều không phải là những gì tồn tại trong thế giới song song này của tôi. Tôi chỉ muốn đi vào những góc khuất còn sót lại trong mỗi câu chuyện rất đời thường, những tình cảm tưởng bình dị mà mãnh liệt, để trái tim mình có thể mở rộng hơn một chút, một chút,… Hồn ma đâu có gì đáng sợ? Đáng sợ có chăng là số mệnh đã khiến họ phải trở thành hồn ma, bỏ lại những người còn sống đau đớn trong cuộc sinh ly tử biệt.

Mỗi lần chứng kiến một cuộc đi không có ngày về, chứng kiến người ở lại khóc than tiễn kẻ ra đi, tôi lại chợt nghĩ: “Ai sẽ đau hơn? Kẻ còn sống? Hay người đã khuất?” Sẽ chẳng ai biết cả, vì nỗi đau không bao giờ có thể là một thứ đem ra mà đong đếm hay so sánh được. Có lẽ chính vì thế, con người chúng ta sống trên đời này phải cần có một trái tim để biết yêu thương, chia sẻ và đồng cảm, đúng không?
ST
Chia sẻ bài viết
Tai Game iOnline
iOnline là game đánh bài theo phong cách dân gian. Chơi iOnline, vui như TẾT: Bầu Cua, Xì Tố, TLMN, TLMBắc... Tải iOnline và cài đặt theo loại máy. JAVA: iOnline.jar hoặc iOnline.jad. ANDROID: iOnline.apk. iPHONE, iOS: iOnline.ipa
XEM CÁCH CÀI ĐẶT GAME TRÊN ANDROID
CHUYỆN KỂ TỪ HAI THẾ GIỚI CHUYỆN KỂ TỪ HAI THẾ GIỚI
910

Bài viết CHUYỆN KỂ TỪ HAI THẾ GIỚI

Nhận mở khóa Facebook các loại giá rẻ uy tín cho học sinh sinh viên. Đến với chúng tôi để được sự hỗ trợ tối đa cho các bạn. Theo dõi và inbox: --> ADMIN
tai iwin online
Bigkool đang là một xu thế đánh bài hot nhất trong giới trẻ, bất cứ ai yêu quý game đánh bài đều không thể bỏ qua tải bigkool. Được đánh giá là game cài đặt nhẹ nhất, dễ chơi nhất cho người mới. Bigkool có gì HOT?
Wap hay đánh bài iWin tai ionline mien phi tai game ionline tai iwin ve may tai iwin tai iwin ve dien thoai anh bia zalo tai iwin online tai iwin mien phi tai iwin moi nhat dich vu seo tai game hay hack pvtk online tai iwin moi nhat download game hay aday roi Tai game bigkool online
Email: [email protected]
AD: Hà Tuấn Kiệt