Blog Truyện Ma : Chết trong mơ

Blog Truyện Ma : Chết trong mơ

iwin
Tin vui hiện nay iWin Online đã ra mắt phiên bản iWin đổi thưởng thẻ cào điện thoại. Tai iWin mới nhất để đổi ngay tiền thật: van-ban Tải iWin về máy (click tải iWin).
Ngay khi bạn bắt đầu những dòng chữ này, bạn phải chắc chắn rằng trái tim mình hoàn toàn khỏe mạnh, không bị kích ứng và tác động bởi những yếu tố siêu nhiên, vô hình. Dẫu ở bất kỳ đâu, xung quanh bạn vẫn luôn lởn vởn những bóng hình u uất chưa siêu thoát, hãy cảm nhận nó như chỉ là một câu chuyện do tôi nghĩ ra, dẫu nó là thật hay giả đi nữa. Và câu chuyện... bắt đầu...
Blog Truyện Ma : Chết trong mơ
Blog Truyện Ma : Chết trong mơ
Hoàng hôn dần buông sau rặng tre già cằn cỗi, ánh chiều tà trong thật huyền ảo mơ hồ, một màu xám xịt âm u bao trùm lấy không gian nơi đồng quê vắng lặng. Một ngày lại sắp kết thúc, mọi thứ vẫn bình thường như bao ngày khác, và dường như dù có chuyện gì sắp sửa xảy ra thì nó vốn cũng bắt đầu bằng những khoảnh khắc rất đỗi bình thường như thế. Linh Lan và Lưu Ly bước lả lơi trong chiếc áo dài trắng tinh khôi, nói cười vui vẻ. Hai đứa đang bước vào tuổi trăng tròn, tuổi 16 đẹp mộng mơ của thời thiếu nữ. Lan và Ly vốn là bạn thân từ thời còn chập chững biết nói, biết đi, cùng nhau trải qua những tháng ngày thơ ấu hồn nhiên, tươi trẻ, lúc nào dù đi đâu làm gì cũng đều có nhau.- Hôm nay vào lớp ai cũng khen áo dài mới của tao đẹp hết đó mày! – Lan hí hửng khoe.

- Vậy sao? Ừ, mà đẹp thiệt. Trông mày xinh hẳn ra, chắc có khối anh xin chết í! Hjhj…

- Xí, xin chết làm gì?! Chết rồi sao mê tao được nữa! Sống dở chết dở là được òi. Hahaha

- Con quỷ, mày ác thấy sợ lun!

- À, tao phải qua bên kia ruộng để xin tiền xài. Mẹ tao hôm nay làm đồng về hơi trễ nên còn ở bên đó! Mày đi chung với tao không?

- Ừ, cũng được… Á, quên! Ba tao dặn chiều nay học xong phải về liền để ổng chở tao đi lấy cái bàn học đặt mua hôm kia về nữa!

- Ờ, thôi vậy mày về trước đi. Tao đi một mình cũng được!


Hai đứa chia tay nhau giữa đoạn đường vắng trên cánh đồng bát ngát, nào có biết đâu đó cũng là lần cuối cùng hai đứa gặp nhau, dưới bản thể của con người…

Bóng chiều dần khuất lấp, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch. Đêm không trăng, chỉ nhấp nháy vài ngôi sao lẻ loi trên bầu trời. Lưu Ly nhí nhảnh tung tăng chạy sang nhà Linh Lan để rũ qua nhà nó xem dàn máy vi tính mà ba bất ngờ mua cho cùng với chiếc bàn học mới. Chỉ có ba của Lan ở nhà, chú bảo từ chiều tới giờ Lan chưa về, có thể đã ở lại với mẹ nó vì bà ấy hôm nay cũng bận đồng áng không về được. Ly nghĩ chắc cũng không có chuyện gì nên lại tung tăng đi về, háo hức khám phá những thú vị của dàn máy tính mới.

Đêm khuya lạnh lẽo, mãi lo ham chơi nên khi nhìn đồng hồ thì đã 11 giờ 30 tối, Ly ngáp dài một cái rồi vội đánh răng đi ngủ. Gió thổi lùa que khe cửa rã rít, tiếng ếch nhái kêu râm ran giữa không gian tỉnh lặng. Ly đóng cửa sổ lại, leo lên giường nằm, lòng vu vơ nghĩ chắc nhỏ Lan sẽ ganh tị lắm đây khi biết mình có “đồ xịn”. Trong giấc ngủ mơ màng, Ly bỗng nghe thấy tiếng rên nhẹ kéo dài bên tai, mắt lim dim, cô thấy cửa sổ đang mở. Ly ngồi dậy…

- Quái lạ… Mình nhớ là đã cài chốt lại rồi mà?

Ly bước tới đóng nhẹ cánh cửa, nhưng nó cứng đờ, không biết là vì cô đang mê ngủ nên không đủ sức đóng hay vì cửa đang mắc kẹt cái gì. Bỗng một luồng hơi lạnh phả nhẹ sau gáy cô, một giọng nói mơn man lã lướt như gió thổi lùa vào mang tai khiến người Ly ớn lạnh…

- Đừng đóng… Gió đêm mát lắm… Nó giúp người tao được hong khô…

Ly giật bắn người, rung sợ, nhưng vẫn chưa dám quay lưng lại để xem ai đang nói chuyện với mình. Nhưng bằng một động lực nào đó, người cô từ từ xoay lại, theo hướng giọng nói phát ra. Phía cuối góc phòng, ánh sáng không đủ chiếu tới, nhưng vẫn thấp thoáng tà áo trắng muốt đang phấp phới bay. Ly thu hết can đảm tiến lại gần… và nhận ra…


- Linh Lan? Là mày hả?

- Ừ… Là tao đây… - Giọng nói vẫn nhẹ bẫng và từ từ.

Ly thở phảo nhẹ nhõm rồi nói.

- Con quỷ, làm tao hết hồn! Tưởng ma không á!

- …

- Mà… Sao mày vô phòng tao mà không nói tiếng nào hết thế? Hồi sớm tao có tới nhà kiếm này. Nhưng ba mày bảo mày ở lại với mẹ. Tao tưởng…

Linh Lan lê bước nhẹ nhàng như lá khẽ lay, rời khỏi vách tường. Gương mặt cô hiện lên, đầy u uất, Lưu Ly bỗng cảm thấy có gì đó rất lạ, không giống với nhỏ bạn thân của cô thường ngày. Tiếng nói Linh Lan cất lên, nhưng lạ thay, khóe miệng cô không hề chuyển động…

- Lưu Ly ơi… Tao chết rồi…

Người Ly rung bắn lên, hoảng sợ, cố gắng trấn tĩnh. Cô cười gượng rồi nói:

- Mày… mày đừng hù tao. Tao… sợ ma lắm!!! Đang nửa đêm, đừng có giỡn ác vậy chứ!

- Tao nói thật. Xác tao giờ vẫn còn đang vùi sâu dưới hố đất ngoài đồng. Tao chết thảm lắm… mày hãy nói với ba mẹ tao... nhờ người lấy xác tao lên đi! Ở dưới này lạnh và ẩm ướt lắm, tao chịu không nổi…

Nói dứt lời, bóng Linh Lan dần mờ đi, khuất lấp sau bóng tối, Lưu Ly gọi với theo, muốn hỏi vì sao Linh Lan lại chết. Nhưng cơ thể cô bỗng cứng đờ, mọi vật xung quanh trở nên mờ ảo, và khi mở mắt ra thì cô đang thấy mình… nằm sóng soài dưới sàn nhà. Lưu Ly hoang mang, không biết cuộc gặp gỡ đêm qua là thật hay chỉ là ác mộng. Cô chạy sang nhà Linh Lan.

- Linh Lan về chưa chú?

- Chưa nữa con… A, mẹ nó về tới rồi kìa!

Lưu Ly quay đầu nhìn về hướng ba của Lan chỉ. Từ xa, mẹ của Linh nhanh nhảo đi tới, tay xách nách mang nhiều đồ dùng, nhưng chỉ có mỗi bà, không có ai đi cùng hết. Như vậy có nghĩa…

- Ủa, con Linh Lan đâu bà?

- Sao hỏi tui?! Chiều qua tui dặn nó vô đồng để tui đưa tiền mà có thấy nó đâu! Tưởng nó quên đi về nhà luôn rồi chứ!

- Kì vậy, cả đêm qua nó có về đây đâu!

Mặt Lưu Ly trắng bệt, cắt không còn hột máu. Vậy là cuộc gặp gỡ đêm qua là sự thật rồi, Linh Lan đã chết, và hiện hồn về báo mộng cho Lưu Ly. Lấy hết bình tĩnh, Ly kể toàn bộ sự việc cho ba mẹ của Lan biết, và kêu họ ra ngoài đồng tìm xác Linh Lan. Hiển nhiên, cả hai đều không tin, cho rằng cô đặt điều nói bậy, còn tỏ ý bực mình. Nhưng quả thực, việc mất tích của Linh Lan cả đêm qua đến nay quả là khó hiểu, từ trước nay nó vốn là đứa hiền lành, ngoan ngoãn, chẳng bao giờ đi đâu quá tối, huống chi là cả một đêm mà không hề có tin tức gì. Cả hai cùng Lưu Ly ra đồng tìm kiếm, nhưng cánh đồng mênh mông, biết chỗ nào có xác của Linh Lan?

Sau mấy tiếng đồng hồ tìm kiếm ròng rã, chẳng thấy chút dấu tích gì. Mọi người đều kiệt sức nên đành bỏ cuộc. Dù sao, ba mẹ Lan cũng vẫn chưa hẳn tin về những điều Lưu Ly nói. Họ đến ủy ban xã để báo con mất tích và nhờ công an tìm hộ.

Một đêm nữa lại đến, tối nay trời xanh trong, trăng sáng... Đúng rồi, hôm nay là rằm tháng bảy, thế mà hôm qua trời lại tối như mực, gió rít lạnh như đêm đông. Bóng trăng tỏa lan sáng rực cả khoảng sân, rồi khuất sau những đám mây đen tạo thành một bức tranh kỳ ảo. Người Ly vẫn thấy run và ám ảnh, cô bảo mẹ sang ngủ chung với mình. Mẹ cười xòa bảo con gái lớn rồi mà còn nhỏng nhẽo. Vì không biết gì về nỗi lo sợ của con mình, sau khi Lưu Ly say giấc, bà lặng lẽ đắp lại mền rồi về phòng ngủ.

Cửa sổ bật mở, khẽ lay động nhè nhẹ, tạo thành khúc âm thanh kẽo kẹt đến rợn người, tấm màn nhung phấp phới bay, đong đưa dưới ánh trăng huyền ảo, rồi tối dần, chỉ còn lập lòe thưa thớt chút tia sáng mỏng manh… Ly bỗng mở mắt, và thấy bóng Linh Lan đang vật vờ bên hiên cửa sổ… Cô giật mình, ngồi dậy.

- Linh Lan!...

Bóng trắng mờ nhạt dần quay đầu lại, mái tóc đen dài khẽ lay che đi gần hết mặt, vẫn chiếc áo dài trắng muốt và gương mặt lạnh tanh. Linh Lan lại cất tiếng nói mà trên môi không hề cử động

- Chỉ một chút nữa thôi… Một chút nữa là đã thấy rồi!

- Mày nói vậy là sao? Tao cùng ba mẹ mày đã tìm khắp cánh đồng, nhưng cũng không thấy xác mày đâu cả. Thật ra mày còn sống hay đã chết? Mày nói thật đi, đừng làm tao sợ mà!!!

Người Linh Lan thẳng đứng, từ từ tiến về phía giường Lưu Ly, cô hoảng sợ lùi lại, nhưng dường như cơ thể Ly lúc này không làm chủ được nữa. Cô như đang bị hút vào Linh Lan, chính xác là bị hút vào đôi mắt ấy, đôi mắt đen ngòm và sâu thăm thẳm, trông thật đáng sợ. Không gian trong đôi mắt ấy cũng tối đen, và khi mọi thứ bừng sáng, Ly đang thấy mình bay bổng giữa không trung, bên dưới là cánh đồng thân quen mà mỗi chiều hai đứa đều đi về. Ly dáo dác chơi vơi, không hiểu tại sao mình lại có thể xuất hiện được ở đây. Cô nhìn sang, Linh Lan đang lả lướt bay bên cạnh, cô cười nhẹ, tiến tới gần và nắm lấy tay Lưu Ly, bay thấp xuống thảm ruộng xanh mướt….

Trên con đê hẹp, một dáng người mảnh dẻ đang bước đi, tà áo dài trắng, mái tóc xỏa dài, là Linh Lan!!! Không thể nào, Linh Lan đang đứng kế bên cô mà??? Gương mặt Linh Lan vẫn lạnh băng, không gợn chút cảm xúc, mắt vẫn đăm đăm nhìn về hình dáng của chính mình bước đi trên con đê. Trong vài giây, Lưu Ly hiểu ra rằng, Linh Lan đang muốn cô chứng kiến lại khung cảnh buổi chiều định mệnh ấy, ngày cô vĩnh viễn lìa bỏ cuộc đời.

Một mình bước đi trên con đường vắng giữa đồng lúa thênh thang, Linh Lan hồn nhiên vừa bước đi vừa khẽ hát. Từ trong rặng tre, hai gã thanh niên nhào ra chặn đường, mắt láo liêng rồi nhìn cô cười gian xảo.

- Mấy anh… là ai? – Linh Lan lúng túng, sợ sệt.

- Hehe, bọn anh là ai không quan trọng! Chỉ biết là bọn anh hiện đang có “nhu cầu”, mà ở giữa đồng này chỉ có mỗi em thôi!!! – Bọn chúng cười nắc nẻ, lưỡi liếm quanh vành môi trông thật gớm ghiếc

- Mấy anh… làm ơn tránh đường cho tui đi đi!

- Không tránh thì sao nào em gái?!

- Không là… tui… tui la lên bây giờ! BỚ NGƯỜI TA! CÓ AI KHÔNG???


Linh Lan hét lớn, Lưu Ly chứng kiến cảnh tượng thật kinh hoàng, muốn bay xuống giải cứu cô nhưng không thể. Cảnh tượng đó chỉ là ảo ảnh của quá khứ được tái hiện lại mà thôi. Linh Lan cố hết sức bỏ chạy, nhưng không thoát nổi, hai kẻ biến thái ác ôn đã bắt được cô, lôi vào rặng tre trong góc tối. Sức cô gái yếu đuối không thể địch nổi hai gã trai to con, chúng xé rách áo cô, thực hiện những hành vị đồi bại, Linh Lan đã cố chống cự và bị bọn chúng bạt tay đánh đập không thương tiếc. Khi thỏa cơn dục vọng, bọn chúng phát hiện Linh Lan đã chết vì ngạt thở do bị chúng đè nén và bóp cổ quá mạnh, cộng thêm máu chảy quá nhiều. Chúng cuốn cuồn lôi xác cô xuống ruộng ngập nước, đào hố sâu rồi chôn. Xong việc chúng bỏ đi, bỏ lại Linh Lan dưới vùng đất lạnh hoang vu tăm tối.

Khung cảnh khép lại, Lưu Ly trở mình choàng tỉnh thì thấy mình đang nằm trên giường của cô. Ngày thứ 2 Linh Lan mất tích, vẫn không chút tin tức gì, mọi cuộc tìm kiếm đều vô vọng. Lần này, Ly quả quyết với mọi người về cái chết của Linh Lan, mọi người nghĩ chắc cô đang bị hoảng loạn tâm lý khi người bạn thân mất tích nên nói nhảm. Nhưng cô vùng vẫy và nhất quyết yêu cầu mọi người theo mình ra cánh đồng kia, kế bên rặng tre già rậm rạp, bên dưới góc ruộng trũng nước sâu, đúng là nơi này hôm qua ba mẹ Lan và Ly đã không tìm kiếm tới. Phần cây lúa xung quanh bị gãy ngọn, có dấu vết kéo lê vẫn còn khá mới. Mọi người tích cực đào xới đất lên, và quả nhiên đã đúng chỗ. Một cánh tay dần lòi ra… và xác Linh Lan được kéo lên, mẹ Lan bàng hoàng đến ngất xỉu, ba Lan đứng lặng người. Xác cô gái nhỏ đã cứng đờ, ướt mèm, tà áo trắng tinh khôi đã bị lem luốc vì bùn lầy và nước bẩn. Họ lặng lẽ đem xác Linh Lan về nhà và đưa mẹ cô đến trạm xá. Khung cảnh buổi chiều tà hiện ra lần nữa giữa giây phút thoáng buồn và lắm đau thương.

Từ phía xa, hai gã ác nhân đang hả hê đứng nhìn, dạ yên chí vì không bị phát giác. Nhưng chúng không ngờ, trên tử thi vẫn còn lưu lại dấu vân tay của chúng, chỉ cần kiểm nghiệm là tìm ra ngay. Chúng tung tăng rũ nhau ra quán nhậu, hơi men là ngà chuệnh choạng bước về trong đêm mù mịt, một cô gái đang đứng trước mặt chúng. Mắt chúng sáng rỡ chạy tới và tính thực hiện lại thói cũ, khi tiến tới gần, chúng kinh hãi nhận ra cô gái đứng trước mặt chúng, gương mặt trắng bệt, người lem luốt, ướt đẫm, tóc lù xù xõa ra, mắt trợn tròng nhìn thẳng vào chúng trông thật dáng sợ. Bọn chúng toan bỏ chạy nhưng đã bị kéo lại, có cái gì đó siết chặt lấy chúng, rồi chúng quay lại, gương mặt kinh khủng ấy lại hiện ra, trong cơn men ngút ngàn, chúng không làm chủ được thân xác mình nữa. Cả hai trượt chân ngã nhào xuống con dốc, đầu đập mạnh vào gốc cây đa bắn máu văng tung tóe, chết không kịp ngáp.

Màn đêm buông xuống, ánh trăng bị đám mây đen che khuất, chỉ còn lập lòe những ánh đèn thưa thớt chốn thôn quê, chằng biết từ đâu tiếng quạ kêu vang vọng ngoài đồng vắng, nghe thật rùng rợn. Lưu Ly trở về phòng và say trong cơn mộng mị, xót thương cho đứa bạn thân đã chết thảm và oan ức. Cô thấy trách mình chiều hôm đó đã không đi cùng Lan qua ruộng gặp mẹ của nó. Nhưng nếu đi cùng, thì mọi chuyện có khác đi không?... Bỗng từ đâu, tiếng nói thoảng nhẹ như gió rít lại cất lên, rung nhẹ nhẹ như tiếng vọng giữa rừng…

- Phảiii… Nếu chiều hôm đó… mày chịu đi cùng tao, thì có lẽ tao với mày đã cùng chạy thoát được… Hoặc cùng chết với nhau!!!

Lưu Ly vẫn chưa cảm nhận tiếng vọng vừa truyền qua tai mình, ngỡ chỉ là ảo giác. Cô trở mình, quay đầu sang bên, kinh hoàng nhìn thấy… Linh Lan đang nằm kế bên cạnh, mặt đối diện với cô, mắt trợn tròn nhìn không chớp, miệng khẽ cười ghê rợn…

- Linh Lan… Sao mày… còn hiện về nữa??? Chẳng phải đã… tìm thấy… xác mày rồi sao? Sao không siêu thoát đi!

- Cám ơn mày đã giúp tao. Nhưng ở đó buồn lắm… lạnh lẽo lắm… cô đơn lắm… Đi cùng tao nha…

- Không! Tao không muốn đâu! Mày chết, đó là số của mày. Đành chịu thôi, tao cũng buồn lắm, tất cả những gì có thể tao đều đã làm rồi. Mày hãy buông tha tao đi, đừng hiện về ám tao nữa!!!

- Tao với mày… là bạn thân hơn cả chị em… Thế mà mày lại nỡ bỏ rơi tao sao?... Đi với tao đi… Cùng nhau phiêu bồng chốn thiên thu cực lạc...

- Không, đừng...Đừng mà! Tao còn gia đình, người thân, ước mơ và khát vọng. Còn nhiều điều tao muốn làm ở tương lai lắm. Tao chưa muốn chết, tao không muốn chết!!!

Những lời nói Lưu ly thốt ra lọt thõm vào hố sâu thăm thẳm, không ai nghe thấy được cả. Xung quanh cô chỉ còn là bóng đêm bao trùm, và trước mặt là gương mặt kinh dị của Linh Lan. Mặc cho những cầu xin thảm thiết của Lưu Ly, Linh Lan vẫn tiến tới gần với gương mặt ngày một biến dạng, mắt lòi ra trắng dã không tròng, lưỡi khè ra giữa vành miệng rộng hoát be bét ròng rã máu, cảm giác nhơ nhuốt, lạnh lẽo, ngàn ngạt phũ lấy người Lưu Ly. Cô cố hét lên cầu cứu nhưng không phát ra thành tiếng, người bỗng cứng đờ, chỉ còn có thể phát ra thanh vực yếu ớt cuối cùng trong vô vọng

- “KHÔNGGGGGGGGGGGGGGGGG..................”

Sáng hôm sau, vì chờ mãi mà chẳng thấy con gái mình thức dậy đi học. Ba mẹ Lưu Ly vào phòng gọi thì phát hiện cô đã chết từ lâu, mọi người kinh hoàng gọi cấp cứu. Kết quả khám nghiệm cho thấy Lưu Ly đã tắt thở từ lúc nửa đêm, mắt tuy nhắm nghiền nhưng thần thái vẫn ánh lên vẻ hoảng loạn kinh hãi. Nguyên nhân cái chết là vì nhịp tim đập quá vận tốc cho phép, cộng với não bộ chịu sự áp chế quá nặng vì lý do nào đó nên máu không thể lưu thông.

Vào ngày hôm đó, tang lễ của hai cô gái trẻ bạc mệnh ấy đã được diễn ra, cùng một lúc.
Chia sẻ bài viết
Tai Game iOnline
iOnline là game đánh bài theo phong cách dân gian. Chơi iOnline, vui như TẾT: Bầu Cua, Xì Tố, TLMN, TLMBắc... Tải iOnline và cài đặt theo loại máy. JAVA: iOnline.jar hoặc iOnline.jad. ANDROID: iOnline.apk. iPHONE, iOS: iOnline.ipa
XEM CÁCH CÀI ĐẶT GAME TRÊN ANDROID
Blog Truyện Ma : Chết trong mơ Blog Truyện Ma : Chết trong mơ
910

Bài viết Blog Truyện Ma : Chết trong mơ

Nhận mở khóa Facebook các loại giá rẻ uy tín cho học sinh sinh viên. Đến với chúng tôi để được sự hỗ trợ tối đa cho các bạn. Theo dõi và inbox: --> ADMIN
tai iwin online
Bigkool đang là một xu thế đánh bài hot nhất trong giới trẻ, bất cứ ai yêu quý game đánh bài đều không thể bỏ qua tải bigkool. Được đánh giá là game cài đặt nhẹ nhất, dễ chơi nhất cho người mới. Bigkool có gì HOT?
Wap hay đánh bài iWin tai ionline mien phi tai game ionline tai iwin ve may tai iwin tai iwin ve dien thoai anh bia zalo tai iwin online tai iwin mien phi tai iwin moi nhat dich vu seo tai game hay hack pvtk online tai iwin moi nhat download game hay aday roi
Email: [email protected]
AD: Hà Tuấn Kiệt